Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2026

21. Chất xám ở nước mình có thật sự rẻ mạt quá không?

  Bài viết số 21 22g43p, Tp Đà Nẵng Hôm nay, mình thấy thật mệt mỏi, cạn kiệt năng lượng vì viết không nỗi bài báo. Mình nhận một đặt hàng sẽ báo cáo một bài trong hội nghị sức khỏe. Ai đã từng làm thì sẽ biết công việc này vô cùng, vô cùng cần nhiều đầu tư, chất xám, thời gian, nguồn lực, phải mất hàng tuần để tổng hợp y văn, viết nghiên cứu rồi chuẩn chỉnh từng chút một trong câu từ, số liệu, trích dẫn và cũng phải là một chủ đề thật hữu ích và "thú vị". Một quá trình lao động miệt mài bằng chất xám, để gửi bài đăng báo, rồi sau đó là soạn bài trình bày. Một bài oral presentation quá mệt luôn. Loay hoay mãi mà không xong được fulltext, chỉ mỗi phần dịch tễ, khuynh hướng mà đã thấy quá mệt.  Cuối buổi chiều quá đuối, bế tắt, và nhiều lần cứ tự hỏi tại sao phải làm việc này, trong khi một bài báo cáo cùng lắm cho báo cáo viên cũng chỉ 500k-1 triệu là nhiều. Trình bày trong 15 phút, mà chuẩn bị cả tháng. Thấy không đáng cho chất xám, sức lao động thật. Đi buôn có khi được đãi ...

20. Bị soi không phải vì mình đầy khiếm khuyết mà vì người soi muốn thể hiện quyền uy!

Bài viết số 20 22/02/2026, TP Đà Nẵng Kể chuyện bị “soi” nơi công sở. Dạo này mình có thói quen mở YouTube, đeo tai nghe rồi tranh thủ chợp mắt. Không nhớ rõ hôm qua nghe câu chuyện gì, chỉ nhớ có một đoạn đại ý rằng: khi bạn bị người khác soi xét, bắt lỗi liên tục, đôi khi không phải vì bạn quá nhiều sai sót, mà vì họ muốn thể hiện quyền uy – với bạn và cả với những người xung quanh. Nghe đến đó tự nhiên mình chột dạ. Thấy sao mà giống trải nghiệm của bản thân đến vậy. Lần gần nhất chắc cũng cách đây nửa năm. Đó là thời điểm mình mệt đến mức viết cả đơn xin nghỉ việc. Khoa mình nhỏ, vỏn vẹn bốn người chính thức: sếp trực tiếp của mình (cũng trạc tuổi), hai bác lớn tuổi, và mình. Trưởng khoa thì chưa có. Ngoài ra còn vài nhân sự bán thời gian. Tính mình vốn không thích chia sẻ chuyện cá nhân, đi làm chỉ tập trung chuyên môn, xong việc là thôi, ai việc nấy làm. Có một anh làm bán thời gian, chuyên môn kém mình khá nhiều, thậm chí không phải bác sĩ mà học cử nhân sinh học rồi học lên th...

Nhìn lại năm cũ, lập mục tiêu "kiểu mới" cho năm mới - 4 core values (?).

 Bài viết số 19 00g16 20/02/2026, mồng 4 tết Bính Ngọ , Quảng Nam (TP Đà Nẵng - mới) Sau một lúc tổng kết lại trang blog trong 12 tháng qua, tự thấy mình làm biếng viết bài quá. Hoặc có thể là những tháng cuối năm tôi sống mông lung và trì trệ quá, không còn duy trì được thói quen viết chăng. Dự tính của bản thân là một ngày cũng phải viết (tự nói chuyện với bản thân) được 2 bài. Nhưng thực tế thì 2 tháng mới được 1 bài xuất bản, còn đâu đó số ít ỏi là bản thảo chưa xuất bản. Điều này đủ cho thấy độ lười của mình rồi. Ì ạch thật. Vậy mà đầu năm 2025 còn đặt thêm mục tiêu là để duy trì tên miền cho blog này - khoảng 500k, thì năm 2025 bản thân ngoài việc dùng blog để "nghịch văn" thì cũng xen kẽ viết bài hữu ích cho bạn đọc, và nhờ các bạn " donate"   chỉ cần đủ duy trì tên miền. Nhưng rõ ràng là thất bại rồi. Nay chợt có vài ý tưởng trong đầu muốn viết lại căn dặn bản thân, dự viết lên facebook nhưng hoy, viết đây vậy.  Mục tiêu cho năm 2026, năm Bính Ngọ, cho một c...