Để nỗi sợ (do chính mình tưởng tượng) ngăn cản mình hành động.
Bài viết số 11 Đà Nẵng ngày 23/01/2025 Cả ngày mình tính đi làm giấy tờ, mà cứ chạy vòng vòng, không dứt khoát trong suy nghĩ và quyết định nên cứ lòng vòng. Rốt cuộc thì mất cả ngày trời, mà thay vào đó công việc này nếu nhanh gọn chỉ cần 3 tiếng trong buổi sáng là xong. Chuyện là mình phải về cơ quan cũ lấy một tờ giấy xác nhận, và sau đó cầm tờ giấy này qua một cơ quan khác để làm công chuyện của mình. Nhưng mình cứ e dè, đâu đó có nỗi sợ gì, không dám mạnh dạn ghé lại cơ quan cũ (dầu mình chẳng làm gì sai), có lẽ là nỗi sợ bị phán xét rằng mới đi học về đã xin nghỉ việc. Nỗi sợ bị phán xét, bị đơn độc, và sợ cả dư luận (dù cho đó là đặt điều) làm mình cứ lần lửa mãi. Nên sáng ra chạy thẳng đến chỗ cơ quan làm xin họ nói rằng thất lạc giấy, xin họ có cách gì giúp. Rồi người ta chỉ qua cơ quan thứ 3 khác để xin chứ họ ko có thẩm quyền. Chạy qua bên thứ 3 mà tìm cũng không ra chính xác là quận nào có cơ quan đó, hay là sao. Mò mẫm lại bị chỉ đi lòng vòng. Rốt cuộc cũng chạy về lại cơ ...